Dù muốn hay không, Việt Nam phải ứng xử với DVGD là TMDV. Có người nói hàm ý rằng thương mại hóa giáo dục là xấu. Đúng ra nên nói rằng gian lận thương mại trong giáo dục là không thể chấp nhận được.

Để trả lời câu hỏi khách hàng của DVGD là ai? Tiêu chuẩn ISO 9000:2005, mục 3.3.5 định nghĩa như sau [2]:
“Khách hàng là tổ chức hay cá nhân nhận một sản phẩm. Thí dụ: người tiêu dùng, người hưởng dịch vụ, người sử dụng cuối cùng, người bán lẻ, người được hưởng lợi và người mua”.
Theo điều ước quốc tế (ĐUQT), những quốc gia đã tham gia WTO (World Trade Organization) phải áp dụng mọi tiêu chuẩn và qui chuẩn kỹ thuật của ISO (International Organization for Standardization).

Mặt khác, khoản 7 và 9 điều 11 chương II của hiệp định Việt – Mỹ về quan hệ thương mại [1] và tiêu chuẩn ISO 9004-2:1991 cũng định nghĩa [4]:
“Nhà cung cấp dịch vụ là bất kỳ người cung cấp một dịch vụ nào,…. Người tiêu dùng dịch vụ là bất kỳ người nào tiếp nhận hay sử dụng một dịch vụ”
Trong trường học, không phân biệt ở cấp học nào, học sinh – sinh viên là khách hàng bên ngoài trực tiếp của cán bộ, nhân viên, giảng viên và ban giám hiệu. Học sinh – sinh viên là người trực tiếp tiêu dùng dịch vụ giáo dục. Họ có quyền phát biểu ý kiến của mình về cách đào tạo, cách giảng dạy của thầy/cô giáo. Nhất là các trường đại học/cao đẳng, việc thăm dò ý kiến người học về giảng dạy và tổ chức đào tạo là điều cần thiết, cần phải làm thường xuyên [3,4].
Người học, phụ huynh học sinh – sinh viên, tổ chức/cá nhân sử dụng lao động là những khách hàng bên ngoài rất quan trọng của nhà trường. Các trường đại học/cao đẳng muốn tổ chức đào tạo theo yêu cầu, theo địa chỉ phải hết sức quan tâm thăm dò yêu cầu của người sử dụng lao động, của xã hội ở thời điểm hiện tại và trong tương lai.

Kinh nghiệm thực tế đã chỉ ra rằng: “ý kiến phản hồi của người học, người sử dụng lao động và xã hội phản ảnh quan trọng chất lượng giáo dục – đào tạo của nhà trường”.