Biến đổi khí hậu là điều có thực, và nó đang ảnh hưởng thực sự đến sự sống trên hành tinh của chúng ta.

Cây hạt dẻ ngựa tại châu Âu, mới đây đã được IUCN (Liên minh Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế) xếp vào dạng có nguy cơ tuyệt chủng.
Gần 1/2 cây cối tại châu Âu sắp tuyệt chủng - nghiên cứu đáng báo động cho thấy tình hình biến đổi khí hậu đang ngày càng tệ hơn - Ảnh 1.
Và đó chỉ là một trong số 400 loài cây bản địa tại châu Âu được xếp vào danh sách mới nhất của tổ chức này. Tính theo tỷ lệ, có khoảng 50% cây cối tại châu Âu đang dần biến mất. Theo Craig Hilton-Taylor - giám đốc đơn vị Sách Đỏ của IUCN, đây là những con số đáng giật mình.

"Cây cối là một phần quan trọng đối với hệ sinh thái của Trái đất. Tại châu Âu, các loài cây có sự đa dạng sinh học nhất định, là nguồn thức ăn, nơi cư trú cho vô số các loài vật, và đóng vai trò quan trọng đối với nền kinh tế," - ông cho biết. 

Được biết, tình trạng bảo tồn của các loài động vật tại châu Âu, phần lớn đã được xếp vào dạng nguy cấp. Và nay khi chuyển sang đánh giá hơn 450 loài thực vật bản địa của châu lục này, các chuyên gia nhận thấy như sau:

42% đang có nguy cơ tuyệt chủng.

Riêng các loài cây đặc hữu, không tìm thấy ở bất kỳ đâu khác trên thế giới, con số là 58%.

Gần 1/2 cây cối tại châu Âu sắp tuyệt chủng - nghiên cứu đáng báo động cho thấy tình hình biến đổi khí hậu đang ngày càng tệ hơn - Ảnh 2.

Trong số này, một số loài đặc biệt nhất phải kể đến là hạt dẻ ngựa - loài cây đang giảm số lượng ở phạm vi toàn châu Âu, cùng 200 loài cây khác cùng họ. Nguyên nhân được đưa ra là do côn trùng phá hoại và dịch bệnh leo thang, cộng thêm các loài cây xâm lấn, khai thác gỗ quá mức và cháy rừng.

Trong số các nguyên nhân trên, phần lớn trong số đó đang ngày càng nghiêm trọng vì tác động của biến đổi khí hậu (côn trùng sinh sôi nhiều hơn, dịch bệnh khó chấm dứt, cháy rừng tăng...).

Theo tiến sĩ Steven Bachman - chuyên gia bảo tồn tại Vườn Bách thảo Hoàng gia, cây cối quả thực là thứ giúp sự sống trở nên bền vững. "Báo cáo lần này cho chúng ta thấy những thông tin quan trọng về sự sống của cây trồng tại châu Âu. Kết quả cho thấy mức độ nguy cấp đáng báo động, cần phải có những hành động bảo tồn cấp thiết hơn."

Gần 1/2 cây cối tại châu Âu sắp tuyệt chủng - nghiên cứu đáng báo động cho thấy tình hình biến đổi khí hậu đang ngày càng tệ hơn - Ảnh 3.

Luc Bas - giám đốc IUCN tại châu Âu cho biết các hành động của con người đang ngày càng khiến tình hình tệ hơn.

"Tình hình đang bị quá xem nhẹ. Các loài vật được xem là xương sống của hệ sinh thái đang bị hủy hoại, khiến tình trạng của hành tinh ngày một xấu đi."

Còn theo Mike Seddon - giám đốc điều hành quỹ Forestry England thì các cuộc "khủng hoảng khí hậu" là mối đe dọa thực sự với khu rừng, làm tăng nguy cơ khiến sâu bệnh phát triển mạnh hơn.

Vậy mới thấy biến đổi khí hậu là điều có thực, và nó đang ảnh hưởng thực sự đến sự sống trên hành tinh của chúng ta.

Quang Điệp

Tham khảo: Science Alert, BBC

Nguồn: genk.vn

Trong khi tìm cách loại bỏ những gì Google biết về mình, chàng trai này kinh ngạc nhận ra rằng Google biết chính xác địa chỉ nhà riêng của ông ngoại và bà nội mình, dù họ chưa bao giờ sử dụng internet trong cả đời mình.

Việc Google theo dõi thông tin người dùng khi trực tuyến đã diễn ra quá phổ biến khi hệ sinh thái ứng dụng của họ liên kết chặt chẽ với nhau từ máy tính cho đến điện thoại đã bủa vây gần như mọi mặt trong cuộc sống của chúng ta. Thậm chí mạng lưới rộng khắp của Google giờ còn vươn tới cả những người đã khuất, những người chưa từng dùng internet một lần trong đời.

Đó chính là câu chuyện đăng tải trên trang Forbes của Joe Toscano, người từng làm cố vấn Thiết kế Trải nghiệm cho Google. Trong khi tìm cách loại bỏ những gì Google biết về mình, anh kinh ngạc khi nhận ra rằng, bằng một cách kỳ lạ nào đó, Google đã biết chính xác cả địa chỉ nhà ở và chữ cái viết tắt tên đệm của bà nội và ông ngoại anh - người chưa từng sử dụng internet từ và đã mất từ đầu năm nay.

Việc Google theo dõi thông tin người dùng khi trực tuyến đã diễn ra quá phổ biến khi hệ sinh thái ứng dụng của họ liên kết chặt chẽ với nhau từ máy tính cho đến điện thoại đã bủa vây gần như mọi mặt trong cuộc sống của chúng ta. Thậm chí mạng lưới rộng khắp của Google giờ còn vươn tới cả những người đã khuất, những người chưa từng dùng internet một lần trong đời.

Đó chính là câu chuyện đăng tải trên trang Forbes của Joe Toscano, người từng làm cố vấn Thiết kế Trải nghiệm cho Google. Trong khi tìm cách loại bỏ những gì Google biết về mình, anh kinh ngạc khi nhận ra rằng, bằng một cách kỳ lạ nào đó, Google đã biết chính xác cả địa chỉ nhà ở và chữ cái viết tắt tên đệm của bà nội và ông ngoại anh - người chưa từng sử dụng internet từ và đã mất từ đầu năm nay.

Việc Google theo dõi thông tin người dùng khi trực tuyến đã diễn ra quá phổ biến khi hệ sinh thái ứng dụng của họ liên kết chặt chẽ với nhau từ máy tính cho đến điện thoại đã bủa vây gần như mọi mặt trong cuộc sống của chúng ta. Thậm chí mạng lưới rộng khắp của Google giờ còn vươn tới cả những người đã khuất, những người chưa từng dùng internet một lần trong đời.

Đó chính là câu chuyện đăng tải trên trang Forbes của Joe Toscano, người từng làm cố vấn Thiết kế Trải nghiệm cho Google. Trong khi tìm cách loại bỏ những gì Google biết về mình, anh kinh ngạc khi nhận ra rằng, bằng một cách kỳ lạ nào đó, Google đã biết chính xác cả địa chỉ nhà ở và chữ cái viết tắt tên đệm của bà nội và ông ngoại anh - người chưa từng sử dụng internet từ và đã mất từ đầu năm nay.

"Vài tháng gần đây, tôi thường xuyên bị quấy rầy bởi việc Google tự động ghi đè thông tin xác thực của tôi mỗi khi đăng nhập vào cửa sổ LastPass trên Chrome, bất chấp việc tôi chưa bao giờ cho phép Google truy cập vào bất kỳ thông tin xác thực đăng nhập nào của mình.

Tại sao ư? Đầu tiên là vì tôi không muốn Google liên tục quét các trường trong form đăng ký của mình. Thứ hai là vì Google luôn ưu tiên các dịch vụ thông tin xác thực của họ so với của các hãng khác mà tôi chọn. Vì vậy vào tuần trước, tôi quyết định đây sẽ là lần cuối.

Bước đầu tiên để tôi làm vậy là ấn vào nút bấm "Manage …" vốn bị Google đẩy xuống dưới cùng trong cửa sổ đăng ký xác thực. Như dự kiến, nhưng gì tôi chứng kiến đó là Google đã bám theo tôi rất tường tận. Khi đi đến bảng điều khiển, tôi nhận ra một danh sách các mật khẩu "Đã lưu" cũng như danh sách "Không bao giờ lưu".

"Không bao giờ lưu" ư? Không rõ từ lúc nào, tôi lại yêu cầu Google lập và lưu trữ một danh sách các website tôi đăng nhập nhưng họ lại không được truy cập vào và muốn truy cập vào một thời điểm nào đó trong tương lai. Có lẽ tôi đã đồng ý ở một mục nào đó trong phần Điều khoản sử dụng/Chính sách riêng tư, nhưng không chắc lắm. Dù sao điều đó cũng thật đáng ngại.

Chính vì vậy, tôi quyết định sẽ đào xuống sâu hơn nữa vào dữ liệu của mình, để xem còn những gì Google biết về tôi mà tôi chưa từng nghĩ đến. Bước tiếp theo, tôi ấn vào bảng điều khiển "Addresses" (Các địa chỉ).

Tôi nghĩ trang này sẽ rất thú vị do tôi từng đi du lịch ở rất nhiều nơi. Có lẽ nó sẽ chỉ có địa chỉ mà tôi trao cho Google trong phần thiết lập Chrome, hay những địa chỉ tôi đã ở lại trong một số giờ nào đó? Liệu có phải Google sẽ thu thập mọi nơi tôi đến hay không? Liệu Google có thu thập mọi địa chỉ tôi đưa vào các dịch vụ web ngay cả khi tôi không yêu cầu Google lưu trữ các thông tin này hay không? Tôi hơi lo ngại về điều này, đặc biệt sau khi nhìn thấy cơ sở dữ liệu về các mật khẩu "Không bao giờ lưu" của mình.

Nhưng những gì tôi tìm thấy còn đáng ngại một cách đáng kinh ngạc.

Điều tôi tìm thấy là một danh sách dài các địa chỉ, phần nhiều trong số chúng có liên hệ trực tiếp tới tôi và còn có các địa chỉ tôi đã nhập vào trình duyệt từ một địa điểm khác, vì nhiều lý do khác nhau. Tuy nhiên tôi còn tìm thấy nhiều mẩu thông tin khác mà tôi chưa từng nghĩ sẽ tìm thấy chúng ở đây và lần này chúng có vẻ đáng sợ thật sự.

Đầu tiên là thông tin của mẹ tôi. Điều kỳ lạ là làm thế nào nó lại có ở trong này được nhỉ? Có lẽ nó nằm trong phần danh bạ đã được lưu trữ ở đâu đó trên điện thoại của tôi chăng? Cũng có thể nó bị thu thập từ một email nào đó hoặc từ một giao dịch mua bán tôi thực hiện vào lúc nào đó? Tôi chỉ chắc chắn rằng không khó để liên kết mẹ tôi và tôi với ai đó dựa trên hoạt động internet của tôi. Dù sao đi nữa, tôi lại tiếp tục tìm hiểu sâu hơn.

Bằng một cách bí ẩn nào đó, Google biết chính xác địa chỉ ông ngoại quá cố của tôi dù ông chưa bao giờ sử dụng internet - Ảnh 6.

Tôi phát hiện ra những gì Google biết về tôi thật đáng lo ngại. Hóa ra Google còn có thông tin liên kết tôi với bà nội, người vẫn còn sống khỏe mạnh nhưng chưa bao giờ dùng internet, cũng như cả ông ngoại tôi, người mới mất vào tháng Ba năm 2019 và cũng chưa bao giờ dùng internet.

Có nhiều lý do khiến điều này thật đáng sợ, quan trọng nhất trong số đó có lẽ là việc không ai trong số họ từng đăng nhập vào internet trong suốt cuộc đời mình. Suốt đời họ, không ai từng dùng internet trong nhà nữa. Hơn hết, Google còn biết chính xác địa chỉ và chữ cái viết tắt tên đệm của họ.

Tại sao lại như vậy, Google? Tôi thậm chí còn không nói với Google về điều đó. Có thể tôi từng dùng Google để lái xe đưa họ về nhà, nhưng tôi cũng không hề nhập vào địa chỉ nhà họ. Cuối cùng là định dạng của dữ liệu nhập vào. Địa chỉ của nhà ông ngoại được viết hoa toàn bộ khiến tôi cảm thấy dường như có một cỗ máy xử lý thông tin tự động đã nhập vào những điều này, vì tôi không bao giờ viết hoa toàn bộ địa chỉ như vậy, trừ khi viết tay trên giấy.

Do đó tôi quyết định điều tra xem làm thế nào Google có thể biết chính xác thông tin này đến vậy. Tôi nghĩ có một số lời lý giải cho việc này:

Bằng một cách bí ẩn nào đó, Google biết chính xác địa chỉ ông ngoại quá cố của tôi dù ông chưa bao giờ sử dụng internet - Ảnh 8.

  1. Câu trả lời rõ ràng và đơn giản nhất là tôi đã nhập thông tin này ở đâu đó trên internet, nhưng chắc chắn không phải. Tại sao tôi lại có thể tự tin như thế, bởi vì tôi thậm chí còn chẳng biết chữ viết tắt trong tên đệm của ông ngoại.
  2. Liệu có phải do tôi sử dụng thông tin của ông ngoại làm một phần gợi ý cho mật khẩu bí mật của mình không? Có lẽ không phải. Ngay cả khi nếu tôi làm vậy, tôi có thể chỉ dùng chữ "Reyzlik" khi trả lời câu hỏi "Tên con gái của mẹ bạn là gì?". Chắc chắn tôi sẽ không nhập vào toàn bộ tên của ông. Tôi cũng chắc chắn không bao giờ cho Google biết địa chỉ đầy đủ của ông bà. Nhiều nhất tôi chỉ cho Google biết họ sống ở vùng Blair, Nebraska hay điều gì đó tương tự như vậy.
  3. Hay tôi đã nhập vào thông tin của bà nội trong danh bạ? Cũng không phải vậy. Tôi đã kiểm tra các bản ghi và tất cả những gì tôi có trong điện thoại (cũng như email) là tên và số điện thoại của ông tại nơi làm việc. Ông ngoại tôi gần như ở nơi làm việc toàn bộ thời gian, nên tôi không có lý do gì để lưu điện thoại và địa chỉ nhà riêng của ông.
  4. Còn có khả năng bố mẹ tôi đã nhập vào thông tin này khi tôi đăng nhập trên máy tính của họ trong khoảng thời gian từ tháng 4 năm 2019 đến tháng 6 năm 2019, do máy tính của tôi bị hỏng vì nước vào. Tuy nhiên, họ cũng không làm vậy. Ông tôi qua đời vào ngày 1 tháng Ba năm 2019, và họ cho biết rằng, lần duy nhất họ sử dụng thông tin về ông là khi làm việc với luật sư, các nhà quản lý bất động sản, ngân hàng, … những người giúp giải quyết việc của ông sau khi qua đời.

Điều này có nghĩa dữ liệu không được tôi hay ai đó sử dụng tài khoản của tôi nhập vào, vậy làm thế nào nó lại liên kết với tài khoản của tôi. Khả năng duy nhất mà tôi nghĩ đến là có một lúc nào đó trước đây, ông ngoại tôi đã trao thông tin của mình cho ai đó hoặc một công ty nào đó và sau đó, thông tin này đã bị bán cho Google. Hoàn toàn hợp lý và hoàn toàn hợp pháp.

Bằng một cách bí ẩn nào đó, Google biết chính xác địa chỉ ông ngoại quá cố của tôi dù ông chưa bao giờ sử dụng internet - Ảnh 9.

Nhưng nó lại kéo theo một nghi vấn khác: Làm thế nào dữ liệu về ông lại liên kết với tài khoản của tôi? Dưới đây là một vài kịch bản mà tôi có thể nghĩ ra:

Bằng một cách bí ẩn nào đó, Google biết chính xác địa chỉ ông ngoại quá cố của tôi dù ông chưa bao giờ sử dụng internet - Ảnh 10.

Có lẽ họ sử dụng thông tin vị trí để liên kết chúng tôi với nhau? Khả năng khó có thể xảy ra khi ông ngoại tôi dùng chiếc điện thoại cơ bản và cũng không có tài khoản Google Account nào. Do vậy, dù có khả năng này nhưng nó rất thấp.

Họ của tôi là Toscano còn của ông ngoại là Reyzlik. Liệu Google có thể liên kết chúng tôi với nhau thông qua họ thời con gái của mẹ tôi là Reyzlik không? Tôi không chắc lắm. Nhưng điều này gần như khó có khả năng khi điều này nghĩa là Google sẽ phải tạo ra một cây phả hệ với dữ liệu mà họ thu thập được trên toàn thế giới.

Ngoài ra còn các câu hỏi khác như: Google còn biết những gì khác về tôi mà tôi không biết không? Những thông tin này đến từ đâu? Liệu có phải từ những nhà tiếp thị không? Và cuối cùng làm thế nào họ liên kết chúng tôi với nhau? Chúng tôi không phải là bạn trên Facebook. Ông cũng không gửi email cho tôi bao giờ. Đừng quên, ông chưa bao giờ có internet, chưa bao giờ cần đến nó trong suốt cuộc đời mình.

Đối với sự việc trên, tôi nghĩ đây sẽ là vấn đề làm kích thích một số cuộc tranh luận về tính riêng tư và quyền dữ liệu. Vấn đề không nằm ở việc tuyên bố hành vi bất hợp pháp đối với Google. Tôi hiểu việc thu thập và mua bán dữ liệu web là hoàn toàn hợp pháp, và nhiều công ty đang làm như vậy, và nhiều khả năng việc liên kết các dữ liệu này lại với nhau cũng hoàn toàn hợp pháp.

Và điều đó dẫn tôi đến câu hỏi này: Tại sao mọi thứ lại có vẻ ổn khi internet được thiết kế để trở thành một cỗ máy giám sát và theo dõi? Tại sao nó không được thiết kế để trở nên riêng tư đối với mọi người? Đây có phải cách chúng ta muốn tiếp tục như vậy? Chỉ bởi vì nó hợp pháp không có nghĩa là nó đúng. Bạn muốn thấy điều gì thay đổi được thay đổi trong thời gian tới? Bạn muốn những điều này thay đổi như thế nào?

Sau khi đọc xong câu chuyện trên đây, có lẽ bạn sẽ muốn kiểm tra lại dữ liệu của mình và xem Google biết những gì về bạn, dưới đây là một số đường link bạn có thể kiểm tra chúng:

Nếu bạn muốn xem những địa chỉ hoặc những người nào được Google liên kết với bạn, bạn có thể đi tới Chrome://settings/addresses.

Nếu bạn quan tâm đến việc những thông tin xác thực nào đã được Google kết nối với bạn, truy cập vào địa chỉ: chrome://settings/passwords?search=credentials.

Quang Điệp

Tham khảo Forbes

Nguồn: genk.vn

 

Thêm một biện pháp không hề vô lý mà lại rất thuyết phục để giúp nhân loại chiến thắng trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu.

Vào tháng 5 vừa qua, Hạ viện Philippines đã chính thức thông qua một điều luật mà có lẽ chưa một quốc gia nào nghĩ đến: Mỗi học sinh, sinh viên, từ tiểu học cho đến đại học, sẽ phải trồng ít nhất 10 cây nếu muốn chuyển cấp hoặc tốt nghiệp. Nếu bạn vẫn còn đang “cay cú” về việc nghỉ hè chưa được bao lâu thì đã phải đi học lại, thì hãy cảm thấy may mắn đi, con nhà người ta còn vất vả hơn, vừa học vừa đi phủ xanh thiên nhiên kia kìa.

Điều luật mới có tên “Graduation Legacy For the Environment Act”, và hiện đang được Thượng viện Philippines xem xét để đưa vào áp dụng thực tế. Mục tiêu của điều luật này là tạo cơ hội cho giới trẻ tham gia vào cuộc chiến chống lại biến đổi khí hậu, đồng thời xây dựng một môi trường xanh hơn, sạch hơn cho những thế hệ tương lai.

Học hành chăm chỉ thôi là chưa đủ, sinh viên Philippines còn phải trồng ít nhất 10 cây xanh mới được tốt nghiệp - Ảnh 1.

Sinh viên Philippines sẽ phải trồng ít nhất 10 cây xanh nếu muốn tốt nghiệp.

Đại biểu Gary Alejano cho biết: “Ở thời điểm hiện tại, chúng ta cần phải biến hệ thống giáo dục thành trung tâm phổ biến kiến thức, phương thức cũng như những hành vi sử dụng tài nguyên thiên nhiên một cách hợp lý cho giới trẻ. Điều này dần dần sẽ giúp nâng cao nhận thức và ý thức của toàn thể công dân trong việc bảo vệ môi trường tự nhiên”.

Ông Alejano cũng ước tính rằng điều luật mới sẽ giúp Philippines trồng thêm được hơn 5 tỉ cây xanh trong 1 thế hệ (khoảng 30 năm). Hiện tại, mỗi năm có khoảng 12 triệu học sinh tốt nghiệp tiểu học và trung học cơ sở, 5 triệu học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông, cùng với 500.000 sinh viên tốt nghiệp đại học. Nếu mỗi người trong số họ trồng ít nhất 10 cây, thì mỗi năm quốc gia này sẽ có thêm 175 triệu loại cây mới.

Đây là một con số đáng mơ ước, đặc biệt là trong bối cảnh môi trường tự nhiên của Philippines đang khủng hoảng tột độ. Với một quốc gia bao gồm đến 7.641 hòn đảo tự nhiên như Philippines thì diện tích rừng xanh tại đây thực sự đang rơi vào tình trạng đáng báo động, chủ yếu là do nạn khai thác rừng gây ra. Từ thế kỷ 20 đến nay, diện tích rừng của Philippines đã giảm từ 70% xuống chỉ còn 20%. Chỉ trong khoảng hơn 50 năm (1934 - 1988), quốc gia này đã mất đến 9.7 triệu héc-ta rừng do nạn khai thác gỗ trái phép.

Học hành chăm chỉ thôi là chưa đủ, sinh viên Philippines còn phải trồng ít nhất 10 cây xanh mới được tốt nghiệp - Ảnh 2.

Nạn khai thác gỗ trái phép đang đặt môi trường tự nhiên

của Philippines vào tình trạng đáng báo động.

Điều luật mới cũng đã liệt kê ra những địa điểm mà học sinh, sinh viên có thể trồng cây xanh mới, bao gồm rừng, các khu bảo tồn thiên nhiên, các khu quân sự và dân sự, thành phố, các khu mỏ bỏ hoang…

Loại cây được phép trồng cũng rất đa dạng, nhưng chính phủ Philippines khuyến khích giới trẻ trồng những cây bản địa, phù hợp với khí hậu và địa hình tại đây. Một đội ngũ đông đảo các công ty trong nước cũng đã được huy động, sẵn sàng hỗ trợ họ về mặt kiến thức, kĩ thuật chăm sóc cây, khảo sát địa hình, cung cấp hạt giống cũng như đánh giá chất lượng cây trồng.

Quang Điệp

Nguồn: genk.vn

Tham khảo Reddit, Forbes.