(Tạp chí Du lịch) – Thác Pạc Sủi (Tiên Yên, Quảng Ninh) với hơn mười tầng từ chân núi lên đến đỉnh. Điều đặc biệt là dưới chân mỗi tầng thác đều có một hồ nước nhỏ trong veo, mát lạnh. Vào mùa mưa, nước trắng xóa tuôn chảy trông xa như mái tóc mượt mà của người con gái trải dài bên sườn núi. Cái tên Pạc Sủi theo tiếng dân tộc cũng bắt nguồn từ đây…

Khi mặt trời chưa lên, đứng trên đỉnh Pạc Sủi nhìn xuống lòng thung, từng đám mây trắng bồng bềnh lững lờ bay trên thác nước, xa xa những mái nhà ẩn hiện dưới làn sương sớm, tiếng mõ lốc cốc của những đàn trâu béo tròn người dân bản thả rông lên núi phát ra từ sau những lùm cây mỏm đá còn vương vấn sương mù. Xuống thấp hơn gần thác nước, tiếng thác chảy ào ào, tung bọt trắng xóa, trong không gian tĩnh lặng, mùi hương rừng thoảng vẳng nghe tiếng chim hót cùng tiếng chim “bắt cô trói cột” xen nhau chào đón bình minh làm không gian càng trở nên huyền ảo.

Hai bên bờ những bụi nứa, bụi tre cây cong cong bên dòng suối, những chú chuồn chuồn, bướm rừng sặc sỡ nhởn nhơ bay, đậu bên những cánh hoa rừng, nước chảy róc rách luồn qua khe đá cuốn theo những chiếc lá, cánh hoa xoay tròn, trôi theo dòng nước trong vắt.   

Vào mùa mưa, nước nhiều, thác nước trải rộng trắng xóa ào ào tuôn chảy, trông xa như một mái tóc mượt mà của người con gái trải dài bên sườn núi. Cái tên Pạc Sủi theo tiếng dân tộc là nước trắng cũng bắt nguồn từ đây. 

Chuyện xưa kể rằng, ngày xưa ở vùng này non xanh nước biếc, hoa nở bốn mùa, cây trái xanh tươi, từng nương lúa chín vàng trải dài trên những sườn núi. Mùa màng bội thu, người dân no ấm. Trong vùng, có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết, chàng trai phát nương, săn bắt. Cô gái cấy hái, đan lát, thêu thùa. Cô đẹp đến nỗi mỗi lần lên nương con chim thấy nàng quên hót, con thú quên đi, ngẩn ngơ ngắm nhìn. Mỗi lần nàng cất tiếng hát thanh như tiếng nước lùa trong ống, tiếng hát vút cao như thấu tận trời mây, lúc hạ xuống mênh mang như chan hòa trên khắp núi rừng, nương rẫy, bên tiếng sáo dập dìu của người yêu ngân nga vút tận mây trời. Họ định khi thu hoạch xong mùa lúa, ăn mừng cơm mới sẽ cưới nhau.

Nhưng cuộc sống yên vui bỗng bị một con quỷ dữ đến phá hoại mùa màng, bắt gà lợn trâu bò của dân ăn thịt, độc ác hơn nguồn nước duy nhất bị con quỷ chặn lại, gây nên hạn hán, không ai còn dám lên nương. Cuộc sống của bản làng vô cùng khổ cực.

Quyết tâm diệt trừ quỷ dữ, chàng trai và cô gái dẫn đầu những trai tráng khỏe mạnh dũng cảm trong làng lên đường đánh đuổi ác quỷ cứu xóm làng. Cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt, nhiều trai làng ngã xuống dưới móng vuốt của quỷ dữ, cô gái và người yêu vẫn kiên cường chiến đấu, bất chấp hiểm nguy. Con ác quỷ vồ lấy chàng trai toan xé xác, cô gái dùng hết sức lao vào dùng mái tóc dài của mình xiết cổ quỷ dữ, chàng trai nhân cơ hội đó giết được con quỷ. Chàng trai đỡ cô dậy nhưng cô đã tắt thở. Dòng nước mắt bi thương của chàng hòa cùng dòng máu từ vết thương chảy đầm đìa trên má. Chàng đứng bất động ngày này qua ngày khác và biến thành dãy núi ngàn đời ôm ấp người mình yêu quý trong lòng. Mái tóc của cô gái biến thành  dòng suối trắng như dải lụa vắt ngang sườn núi, đôi giày nhỏ xinh của cô trôi theo dòng suối biến thành hoa địa lan tuyệt đẹp. 

Thác Pạc Sủi với hơn mười tầng từ chân núi lên đến đỉnh. Có những tầng bạn có thể leo dễ dàng, có những tầng vách đá dựng đứng phải cắt rừng, vượt qua gai góc dây leo chằng chịt, vượt qua vách đá xong lại phải lấy dây rừng buộc vào cây rồi tụt xuống lòng suối đi tiếp. Hai bên bờ cây rừng cổ thụ, dây leo chằng chịt che kín lòng suối, mùa phong lan nở những khóm lan rừng đủ màu tuyệt sắc bám trên những cành cổ thụ rêu phong, mùi hoa trứng gà thơm nức cả một quãng rừng, những tảng đá to rộng bằng phẳng như một mặt sàn lớn, rồi những đoạn dài toàn những tảng đá lớn lổng chổng như thạch trận, có những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau tạo nên những động đá nhỏ ngay giữa dòng suối, càng lên cao không khí càng trong lành, dọc theo dòng thác xen lẫn những vạt nương của người dân tộc Thanh Y,Thanh Phán.

Rồi đột nhiên dòng suối bị tách đôi vì một tảng đá lớn chặn giữa dòng, phía dưới vách đá hõm sâu vào, nước từ trên cao chảy xuống tạo thành một màn nước mỏng trông rất kỳ thú, càng lên cao dòng nước trong suối nhỏ dần, rồi không còn tí nước nào chảy nữa. Ở dưới chân thác là những hồ nước lớn nhỏ. Những tưởng trên đỉnh núi phải có hồ nước thật lớn cung cấp cho dòng thác chảy quanh năm, nhưng tuyệt nhiên khô hạn chỉ thấy dòng nước nhỏ chảy ri rỉ qua kẽ đá, lạ kỳ thay càng xuống dưới nước chảy càng nhiều. 

Đứng trên đỉnh Pạc Sủi núi trọc đầy cỏ xanh mướt, hoa sim, hoa mua nở tím rừng hoang. Từ đây nhìn về thị trấn Tiên Yên cả một vùng rộng lớn bao la hiện lên trong tầm mắt, dòng sông Tiên Yên như một sợi chỉ bạc uốn lượn quanh co qua những núi đồi, đồng lúa chín vàng, xa mờ kia là bờ biển Mũi Chùa, Vạn Hoa, một màu nước bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, xa  nữa về hướng đông là huyện Đầm Hà, một dải núi sông hùng vỹ…

Đến đây bạn đừng quên phong tục giống chợ tình ở Sapa, nhưng một năm chỉ có một lần kéo dài ba ngày vào tháng tư âm lịch, trai gái vợ chồng có thể thoải mái tìm, tâm sự với người yêu cũ, vì một lý do nào đó không lấy được nhau, nay cứ một năm một lần lại tìm nhau chuyện trò, chia sẻ…

Đến thác Pạc Sủi hoặc đến Tiên Yên bạn có thể được thưởng thức món thịt gà Tiên Yên nổi tiếng và món xôi vò ăn cùng món khau nhục đặc sản nức tiếng thơm ngon, ai đã từng được thưởng thức một lần sẽ nhớ mãi không quên …

Quang Điệp

Theo: Nguyễn Tiến Thuyên

(Vietnam Tourism Review) - The tourist potentials of Lam Binh and Na Hang are huge, given their ecotourist site and national site of special significance status. Na Hang natural reserve is comparable to a green fairy sleeping in the wild.

Na Hang boasts Tat Ke – Ban Bung natural reserve that spans over 42,000ha with countless priceless perennial trees of hundreds of years, diverse flora ecosystem and rich spectrum of species. It is also home to snub nosed monkeys, a frequent name in world Red Lists.

The green souvenirs
The green souvenirs

Na Hang Ecotourist Site straddles two communes of Na Hang and Lam Binh and spans 15,000ha in total, including 8,000ha of water area. Here visitors can enjoy kayaking on the hydraulic lake, plow the waves into the eerie Dream Waterfall that was ranked as a national tourist site, Khuoi Nhi waterfall, Khuoi Sung waterfall, Pac Ta temple, Pac Vang temple, Phia Vai cave, the Fairy – Chu Khach cliff or Song Long grotto…

Along Thuong Lam river, visitors are also struck with the “Vai stake” cliff (meaning the buffalo tying stakes in Tay language) towering over, in association with giant Tai Ngao who presided over the legendary wilderness. In this journey, visitors can also admire Nam Me waterfall (the Mother Fountain) where the cascade of water flows softly over the grey grave rocks.

Mountains that race towards Gam river bear resemblance to dragons snorting towards the sea. The landscape that is comparable to that of a Ha Long bay on the shore of Na Hang lake is actually mesmerizing with a mix of rivers, mountains and perennial forests… to contribute to the mystic and ethereal breathes of the wild.

This experience of Na Hang lake ecotourist site is even more spectacular with a trip on the surface at the convergence point of two sparkling, idyllic rivers. The undulating mountainous backdrop of 99 mountains makes the site an indisputably “Onshore Ha Long bay”.

Swathes of perennial woods stretch over the river, adding refined elegance to the setting and of course some profits to trekking tours to fully appreciate the amusing natural beauty onboard for visitors in Na Hang ecotourist site. The cherished sense of serenity flows gently with the winds, in the midst of absolute silence and greenery.

Exchange with visitors
Exchange with visitors

Lam Binh – Na Hang are emerging to be a new tourist hotspot among both domestic and international tourists. Local tourist development and socio-economic development in general with self-reliant resources of the community and their long-standing traditions are the sustainable goal bolstered by the authorities of Lam Binh district. In recent years, various ecotourist tours on the lake have been adopted by travel agencies and the local authorities, and proven their exceptional attractiveness because of their breathtaking natural enchantment. Community tourism in Lam Binh is still in infancy, but the growth pace in recent years is intensifying various experiences for visitors.

Quang Điệp
Theo: Hung Viet (http://vtr.org.vn)

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

AI ĐI LÀM MÀ CHẢ MONG ƯỚC ĐƯỢC NGHỈ NGÀY CUỐI TUẦN. TUY NHIÊN, NĂM 1926, KHI HENRY FORD GIÚP ‘PHÁT MINH’ VÀ PHỔ BIẾN KHÁI NIỆM ‘TUẦN LÀM VIỆC 5 NGÀY’ MÀ CHÚNG TA ĐƯỢC THỪA HƯỞNG, ÔNG CÓ MỘT ‘MƯU TÍNH’ HOÀN TOÀN KHÁC TRONG ĐẦU.

Câu chuyện bắt đầu vào năm 1914 khi một trong con người ảnh hưởng nhất nước Mỹ, Henry Ford nâng mức lương hằng ngày cho các công nhân của mình từ 2,34 đô lên 5 đô.

Đây là một quyết định vô cùng táo bạo và tạo nên một làn sóng ủng hộ lớn trong dư luận.

Hàng nghìn người xuất hiện tại các nhà máy để hy vọng có việc làm, tạo ra một đám đông lớn đến mức sở cảnh sát phải xua đuổi họ bằng vòi cứu hỏa giữa mùa đông lạnh giá.

Nhưng sự kiện tăng lương không phải là hành động cảm thông của nhà tài phiệt đối với hàng nghìn nhân viên của mình. Ford chỉ bị thuyết phục chấp nhận tăng lương khi phó chủ tịch của ông, James Couzens, chỉ ra rằng hành động ‘nghĩa hiệp’ này không chỉ được lòng dân chúng, mà bởi lẽ: khi nhiều tiền, các công nhân sẽ có động lực chi tiêu mạnh tay hơn – và có thể lại quay sang mua chính xe Ford.

Năm 1926, Ford áp dụng nguyên lý tương tự khi ông giới thiệu tuần làm việc 5 ngày. (Trước đó, người đi làm ở hầu hết các nước vẫn đấu tranh kiên cường để được nghỉ ngày thứ bảy. )

“Mọi người khi có nhiều thời gian rảnh hẳn phải có nhiều quần áo hơn,” ông lập luận. “Họ sẽ phải ăn nhiều loại thực phẩm hơn. Họ sẽ cần sử dụng nhiều phương tiện giao thông hơn.”

Ford, có lẽ vô tình, đã tạo ra một thói quen mà mỗi người đi làm gặp hiện đại ngày nay đều gặp phải: cuối tuần vừa là thời gian để nghỉ ngơi và vừa là thời gian để đi mua sắm, tiêu thụ.

Nói theo góc độ khác, cuối tuần chỉ là một trò ảo thuật của các công ty, một củ cà rốt khiến những người đi làm tưởng mình được nghỉ, nhưng thực ra họ chỉ đang làm một công việc khác: mua sắm.

Như nhà kinh tế học John Kenneth Galbraith chỉ ra, sứ mệnh của sản xuất – và doanh nghiệp – là “tạo ra những nhu cầu, rồi tìm cách thỏa mãn chúng” – và cuối tuần là thời gian hoàn hảo để người tiêu dùng thỏa mãn các nhu cầu đó. (Người ta thấy rằng người Mỹ chỉ tiêu nhiều nhất vào tối thứ 6, thứ 7, và ít nhất vào thứ 2, thứ 3, có lẽ các quốc gia khác cũng không có gì khác nhiều.)

Hãy thử tượng tượng, nếu không có hai ngày nghỉ cuối tuần, nền kinh tế Việt Nam sẽ ảm đạm như thế nào.

Các khu mua sắm, vui chơi, giải trí sẽ vắng bóng người, rạp chiếu phim cũng không thể tăng giá cuối tuần vì ít người đến xem, các nhà hàng cũng không có khách…vì tất cả mọi người vẫn đang ngồi làm việc. Nếu chỉ được nghỉ mỗi ngày chủ nhật, thì họ lại quá mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ở nhà mà không chịu ra đường…mua sắm và tiêu dùng.

Những người đi làm mất gần 100 năm đấu tranh để được nghỉ ngày cuối tuần, nhưng họ lại dành khoảng thời gian quý báu này để làm một công việc mới, đó là: mua sắm và tiêu thụ.

Mặt tích cực của phát minh “2 ngày nghỉ cuối tuần” này là: nền kinh tế sẽ phát triển mạnh mẽ hơn, người dân tiêu thụ sản phẩm, dịch vụ nhiều hơn, các công ty bán được hàng mạnh hơn. Nhưng mặt trái là…ừm, bạn sẽ mãi không bao giờ thoát khỏi guồng quay ‘làm việc’ này, dù là ở dưới một hình thức khác.

Quang Điệp

Theo hosodoanhnhan.